Tái mét thấy chó chui dưới mộ mẹ lên tha theo “ruột người” nát bét, lúc quay lại mới chết lặng thấy cảnh tượng dưới huyệt

Tôi và vợ đã kết hôn được 12 năm, nhà vợ tôi thuộc vùng nửa thành thị, nửa nông thôn. Mẹ vợ tôi rất hiền lành, nho nhã, bà đối xử với tôi như con trai trong gia đình. Những lúc rảnh rỗi, vợ chồng tôi thường xuyên về thăm cha mẹ…

 

Năm ngoái, không may bố vợ tôi bệnh nặng qua đời, nhà chỉ còn lại mẹ già, tôi cùng vợ muốn đón mẹ lên nhà chúng tôi chung sống cho tiện chăm sóc. Nhưng người già thường cố chấp, bà nhất quyết không đi, còn nói: “Bây giờ mẹ vẫn còn khỏe, vẫn tự lo được cho bản thân, mẹ không muốn làm phiền tới các con”.

Gần đây, vì công việc khá bận rộn, nửa tháng nay chúng tôi chưa về nhà thăm mẹ. Nhân tiện ngày nghỉ cuối tuần, tôi rẽ qua siêu thị mua ít đồ ăn cùng với một vài thứ bổ dưỡng mang đến cho mẹ. Mẹ vợ thấy tôi đến thì vô cùng phấn khởi, suốt từ tuần trước bà cứ mong ngóng chúng tôi về nhà. Lấy lý do muốn ăn món bún thịt do đích thân chúng tôi nấu, bà cứ chờ mãi, nhưng tôi biết sống cô đơn một mình, trong lòng bà, chỉ cần nhìn thấy con cái về thăm chính là món quà vô giá rồi.

Bình thường, vì sống một mình nên bữa ăn của mẹ chỉ sơ sài mấy ngọn rau với chút đồ ăn chay, tôi lo lắng như vậy không đảm bảo sức khỏe cho bà. Mỗi lần về với mẹ, tôi thường mua thêm ít thức ăn mặn, thay đổi chút khẩu vị, cải thiện dinh dưỡng cho mẹ…

Thấy mẹ ở một mình không ai bên cạnh, vợ chồng tôi cũng không yên lòng. Trong bữa cơm, tôi ngỏ ý muốn đưa mẹ lên ở cùng với vợ chồng tôi, nhưng mẹ lắc đầu từ chối. Mẹ nói: “Mẹ vừa mới bước ra khỏi cuộc sống đau buồn sau khi mất ba con, giờ mẹ muốn làm công việc gì đó cho khuây khỏa, không muốn suốt ngày ở nhà phiền muộn rồi lại lâm bệnh”. Thấy mẹ phấn chấn lên và cởi mở hơn, tôi cũng không nài nỉ mẹ nữa, nếu như có được một cuộc sống riêng mà mẹ thấy thoải mái, như vậy, đối với mẹ là niềm hạnh phúc rồi.

(Hình ảnh minh họa)

Trước khi ra về, tôi dặn mẹ nên tìm một công việc gì đó nhẹ nhàng làm bầu bạn, không nhất thiết phải kiếm được nhiều tiền, miễn sao mẹ thấy dễ chịu là được. An ủi mẹ là thế, nhưng tôi nghĩ mẹ chỉ nói đùa vậy thôi nên cũng không nói chuyện lại với vợ, bởi lẽ công việc giờ cũng khó tìm, hơn nữa mẹ cũng đã ngoài 60, cơ hội xin việc lại càng hiếm hoi. Ở độ tuổi như của mẹ, phận làm con như tôi chỉ mong mẹ được khỏe mạnh là điều hạnh phúc nhất. Ngay cả mẹ có tìm được việc nhẹ nhàng đi chăng nữa, thì tôi cũng không thể nào yên tâm cho được.

Hôm qua, tôi có một cuộc hẹn đi đón một người khách quan trọng ở sân bay lúc 6 giờ sáng. Mặc dù từ nhà tôi tới đó không xa lắm, chỉ mất khoảng 30 phút lái xe là đến, nhưng vì lo sợ tắc đường bị trễ hẹn nên tôi đã dậy sớm hơn, chuẩn bị một chút rồi lái xe đi luôn.

4 giờ sáng, trời vẫn còn tối đen như mực, ngoài đường, những ánh đèn tỏa sáng làm cho màn đêm càng trở nên yên tĩnh đến lạ kì, cái giá lạnh giá của mùa đông khiến cho tôi chỉ muốn chui vào trong chăn nằm ngủ tới sáng…

Khi lái xe tới đoạn đường gần nhà mẹ vợ, tôi nhìn thấy bên đường có một bà lao công đang quét rác, lúc này tôi mới để ý, con đường mình đang đi lại bẩn đến vậy, lá vàng rụng đầy khắp cả, cùng với đất, cát và những thứ rác rưởi khác nữa… Người lao công cầm chiếc cán chổi quét từng nhát, từng nhát, thoạt nhìn, tôi thấy bà khoảng tầm 60-70 tuổi, vậy mà sáng sớm rét mướt như thế, bà đã làm dậy ra đường làm việc trong khi mọi người vẫn còn nằm trong chăn ấm đệm êm… Công việc vất vả sớm hôm, chỉ với đồng lương ít ỏi, trong thâm tâm tôi nghĩ: “Chắc có lẽ bà ấy muốn bỏ chút công sức nhỏ nhoi của mình để cống hiến cho xã hội, giúp môi trường xanh, sạch, đẹp hơn, kiếm tiền không quan trọng với bà”.

Không biết từ lúc nào, bà lại trở thành tâm điểm chú ý của tôi, mang tâm tò mò, tôi muốn tới gần để nhìn rõ bà hơn, muốn biết khuôn mặt nhân từ của người bà tốt bụng. Tuy nhiên, hình ảnh đập vào mắt lại khiến tôi giật mình, đây chẳng phải là mẹ vợ tôi sao? Dưới ánh đèn mờ nhạt cùng với cây chổi cao hơn người càng làm cho bà trở nên đáng thương hơn bao giờ hết. Tôi lái xe về phía trước rồi đỗ lại bên đường, mẹ vợ tôi như hoảng sợ vì tiếng thắng xe của tôi. Khuôn mặt bà hiện lên những nét căng thẳng, ngước lên nhìn tôi, bà có vẻ hơi ngại, hai bàn tay xoa vào nhau và hỏi tôi sao lại đến đây giờ này.

Tôi lặng lẽ đón lấy cây chổi từ tay mẹ, rồi hỏi: “Tại sao mẹ lại làm công việc này? Trời lạnh như vậy, mẹ nên ở nhà nghỉ ngơi, bây giờ, điều quan trọng nhất với mẹ chính là sức khỏe”. Mẹ cười đáp lại: “Như vậy có mệt chút nhưng đầu óc mẹ thoải mái hơn rất nhiều, buổi tối mẹ cũng không bị mất ngủ nữa, chỉ cần nằm xuống giường là ngủ được ngay”. Nghe mẹ nói vậy bỗng lòng tôi thấy xót xa…

Chào tạm biệt mẹ, tôi lên đường tới sân bay, lúc này tôi mới cảm nhận sâu sắc về những gì vợ chồng tôi đã làm cho bà, mặc dù có chu cấp đầy đủ của cải vật chất thế nào đi chăng nữa, nhưng chúng tôi chưa hề để ý tới cuộc sống nội tâm của mẹ, cứ nghĩ rằng, mua cho mẹ thứ này, đồ kia là báo hiếu rồi.

Nhưng trên thực tế không phải vậy, vật chất không phải là tất cả, đôi khi tình cảm giữa con người với con người, sự quan tâm hàng ngày lẫn nhau mới thực sự là quý giá. Chúng tôi vì lăn lộn với công việc, vì tiền bạc mà không có nhiều thời gian dành cho mẹ. Lần này, trong tâm tôi đã quyết định, nhất định sẽ đón mẹ lên ở cùng gia đình tôi, ngày ngày bà đều có người trò chuyện, chúng tôi cũng sẽ có thêm cơ hội để quan tâm mẹ nhiều hơn.

Theo ĐKN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *