Suốt 10 năm ngày nào cũng nhặt được 200k, lúc ông lão nhặt rác qua đời sự thật mới được hé lộ

Suốt 10 năm đều đặn nhặt được 200 nghìn, đến cuối đời, ông lão lượm ve chai mới biết được sự thật không ngờ về số tiền mình đã nhặt được.

Ông Lý làm nghề nhặt ve chai kiếm sống qua ngày hàng chục năm nay. Mặc dù tuổi đã cao nhưng chiều nào cũng vậy, ông Lý đều đến các điểm thu gom rác khắp các con phố tìm kiếm những chai lọ mọi người bỏ đi để nhặt về bán lấy tiền. Có ngày nhặt được kha khá nhưng cũng có ngày ông chỉ nhặt được vài cái chai nhựa nhỏ.

Cuộc sống khó khăn vậy nhưng ông chưa bao giờ đi ăn xin. Ông nghĩ rằng chỉ cần có sức khỏe thì ông tuyệt đối không ngửa tay xin tiền của người khác. Một hôm, trời đã nhá nhem tối, ông Lý đang lang thang nhặt ve chai thì chợt nghe thấy tiếng rên rỉ rất đau đớn trong một góc phố. Dự cảm có điều chẳng lành, ông vội vàng tiến lại gần và phát hiện một người đàn ông đang nằm co quắp trên mặt đất, toàn thân run rẩy trông có vẻ vô cùng thống khổ.

Tuy không biết người đàn ông đó phát bệnh hay do nguyên nhân gì khác nhưng nhìn anh ta co quắp trên nền đất lạnh, ông Lý vội vàng ngồi xuống hỏi han. Thấy anh ta dần trở nên tái nhợt và đổ mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy, không suy nghĩ gì thêm, ông Lý liền cõng người đàn ông trên lưng đưa đến phòng khám gần nhất.

ong-lao4

Ông lão nhặt ve chai sẵn sàng cứu giúp người đàn ông nằm bên lề đường cho dù hoàn cảnh của ông cũng rất khó khăn(Ảnh minh họa)

Sau khi kiểm tra thăm khám, bác sĩ cho biết người đàn ông này đã uống quá nhiều rượu dẫn đến thủng dạ dày, hơn nữa người này còn mang bệnh nguy kịch đe dọa tính mạng cần phải chuyển đến bệnh viện lớn. Nhưng lại nghe bác sĩ nói thêm: “Viện phí có lẽ không thấp, ông…”. Dường như, bác sĩ sợ ông Lý không đủ tiền viện phí nên mới nói như vậy. Ông Lý thản nhiên quay lại và nói: “Sao vậy? Ông xem thường lão già nhặt ve chai này sao? Tôi cũng không đến nỗi phải đi ăn mày. Mạng người là quan trọng, không nhìn thấy thì tôi nhưng đã nhìn thấy rồi thì tôi nhất định phải cứu anh ta”.

Không suy nghĩ nhiều, ông Lý lập tức làm thủ tục đưa người đàn ông đến bệnh viện tuyến trên. Để làm thủ tục nhập viện cho người đàn ông này tốn hơn 10 triệu đồng. Khi đó, trong người ông Lý còn chẳng quá 30 nghìn đồng. Ngay sau đó, ông Lý nói với nữ y tá làm thủ tục chờ ông rồi vội vàng về nhà đem toàn bộ số tiền ông tích cóp được bao năm qua. Ông cũng không biết cụ thể tất cả số tiền ông có là bao nhiêu.

Tất tưởi chạy đến bệnh viện, ông Lý cầm theo một bọc tiền tích cóp được. Nhìn mớ tiền lẻ trong tay của ông lão lượm ve chai, nữ y tá xúc động đếm và thật may, số tiền vừa đủ 10,3 triệu đồng. Ông lão không hề tiếc rẻ khi bỏ một khoản tiền mà bản thân đã dành dụm cả đời mới có được cho một người xa lạ. Thậm chí, ông Lý còn cao hứng nói, ít nhất mấy ngày nữa ông sẽ không bị đó vì vẫn còn dư 300 nghìn. Vậy là người đàn ông trẻ tuổi kia đã được cấp cứu nhanh chóng. Sang ngày thứ 2, thân thể anh ta đã phần nào ổn định lại.

Trong suốt quãng thời gian anh ta nằm viện, ông Lý không hề bỏ mặc mà còn mua đồ ăn đến chăm sóc. Sau khi tỉnh dậy, người đàn ông biết rõ ông lão nhặt ve chai đã cứu giúp khi anh gặp hoạn nạn giữa đường phố. Hơn nữa, ông lão còn dùng toàn bộ tiền tiết kiệm để cứu mình. Điều đó khiến anh không khỏi cảm động, biết ơn. Người đàn ông đã ngỏ tời tặng tấm thẻ ngân hàng cho người đàn ông. Trong thẻ có số tiền trị giá 300 triệu đồng coi như là món quà cảm ơn ông lão đã cứu giúp.

Tuy nhiên ông Lý đã nổi giận nhất quyết không chịu cầm chiếc thẻ ngân hàng và lập tức bỏ đi. Sau vụ việc đó, ông Lý không gặp lại người đàn ông đã cứu giúp ngày nào mà vẫn lượm ve chai như thường ngày. Trời vừa sáng ông đã bắt đầu công việc nhặt ve chai. Một hôm, vừa đi được một lúc thì bất chợt nhìn thấy đồng 200 nghìn rơi ngay ở gần thùng rác. Ông cầm lên rồi kiểm tra tiền thật hay tiền giả đồng thời ngước mắt nhìn xung quanh tìm kiếm người đánh rơi. Trời còn rất sớm, không có người đi đường, cũng không biết là ai làm rơi tiền ở đây. Không biết trả lại cho ai, ông liền nghĩ có lẽ do ông may mắn, ông Trời thương hoàn cảnh nghèo khổ của ông nên ông vui vẻ cầm tờ tiền.

1_7_1337773786_6_tien_gia

Tổng số tiền ông Lý nhặt được trong suốt 10 năm đã lên đến hàng trăm triệu đồng (Ảnh minh họa).

Kể từ hôm đó, sự việc kỳ diệu này xảy ra thường xuyên hơn. Ngày nào ông Lý cũng nhặt được tiền, số tiền không hơn không kém, đúng 200 nghìn đồng. Lần đầu tiên nhặt được tiền, ông Lý cũng không suy nghĩ gì nhiều. Nhưng đã 10 năm qua, ngày nào ông cũng nhặt được cùng số tiền như vậy, trong tâm ông nghi ngờ, thực sự cũng không muốn nhận tiền này nữa nên ông đã không tiêu chúng dù chỉ một đồng. Tổng số tiền nhặt được trong suốt 10 năm đã lên đến con số hơn 600 triệu đồng. Số tiền này thực sự quá lớn so với suy nghĩ của ông.

Đến khi ông mắc bệnh nặng và qua đời. Lúc cận kề cái chết ông Lý mới biết vì sao mình lại nhặt được số tiền lớn đến như vậy. Không phải vì ông may mắn mà là người tốt có báo tốt. Bởi vì người mà ông cứu sống 10 năm trước là chủ của một doanh nghiệp lớn. Anh ta biết ông Lý sẽ không nhận tiền đền ơn nên anh cố ý đặt tiền ở những nơi ông đi qua để ông Lý có thể nhặt lấy. Sau khi biết rõ sự thật, gượng mặt ông lộ rõ nét tươi cười và chấp nhận lời báo đáp của người đàn ông kia. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông đã nói một câu: “Người tốt có phúc báo.”

Bởi vì ông Lý không có con cái, tang sự của ông cũng do người đàn ông kia đứng lên lo liệu. Trên bia mộ, anh còn khắc một câu: “Nghèo khó không nản chí, thiện tâm mãi trường tồn, người tốt có báo tốt, nguyện ông xuống suối vàng gặp được điều tốt.”

Quả đúng vậy, người tốt có phúc báo. Mặc dù ông Lý không có con cái, sống cuộc sống lượm ve chai nghèo khó nhưng có thiện tâm cứu giúp người hoạn nạn không chút lưỡng lự. Về phía người đàn ông trẻ tuổi cũng rất đáng khen ngợi. Anh không quên ơn người đã cứu giúp mình mà cố gắng báo đáp trong suốt 10 năm, cho đến khi ông lão qua đời cũng lo tang sự đầy thành kính.

Nghi Ân/Theo Thethaovaxahoi.vn

* Câu chuyện được sáng tác dựa theo cốt truyện có thật

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *