Nguyễn Phú Trọng – Nhân vật của năm 2017

Suy nghĩ mãi rồi cũng phải viết những điều này, tôi vốn sòng phẳng đã quen và vẫn trải qua những khen chê không vướng bận.

Năm 2017, một năm bản lề của quốc gia trước những hiện thực không còn có thể phủ lấp bằng ngôn từ.

Nợ công tăng cao, ngân sách thất thoát nghiêm trọng, khoản lỗ của các tập đoàn, tình trạng bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo dựa vào huyết thống, các đại gia giàu sụ nhờ kinh doanh quan hệ, khoảng cách giàu nghèo xoáy sâu vào các bị kịch xã hội….

Tháng 6-2016, chiếc Lexus LX 570 của ông Trịnh Xuân Thanh – Phó Chủ tịch UBND bị phát hiện sử dụng biển kiểm soát công vụ 95A-0699.

Từ đây, những sai phạm trong quá khứ của ông Trịnh Xuân Thanh bị lật lại, bị phanh phui dưới chỉ đạo “phải xem đó là việc cần làm ngay” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Những Vũ Huy Hoàng, Vũ Đức Thuận… những Phùng Đình Thực, Lê Quang Thung… những thái tử đầu đội mũ ô sa của cha được cất nhắc nơi này nơi kia lộ diện… những bổ nhiệm chóng vánh, những hợp thức hoá đúng quy trình, những vợ chồng cùng làm lãnh đạo, những Đặng Lân xa xưa hiện về nép uy chị… tất cả đã bị xét đến, bị phanh phui.

Lần đầu tiên, một Bộ trưởng bị bêu tên trước toàn dân. Ông Vũ Huy Hoàng – một thời lật tay làm gió sấp tay làm mưa, một Uỷ viên Trung ương Đảng đã hoàn toàn không còn gì nữa.

Thời điểm này, người ta vẫn xì xầm, “phe cánh đánh nhau thôi, chống thế tham nhũng”.

Tôi tin rằng, thủ lĩnh của cuộc chiến chống giặc nội xâm này là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng biết rõ những lời đó.

Vẫn lặng im và tiếp tục kiên trì với sự nhẫn nại lẫn điềm tĩnh đến kinh ngạc.

Trịnh Xuân Thanh phải quy cố hương chịu sự phán xét của pháp luật về những sai phạm của mình. Một nhóm người hân hoan, làm kiểu này triệt tiêu ngoại giao Việt – Đức.

Những con quan bị phế truất, những đương nhiệm bị kỷ luật, những nguyên cựu bị hồi tố.

Ngày 8-12-2017, nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng bị khởi tố, bắt tạm giam. Lần đầu tiên trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, một Uỷ viên Bộ Chính trị bị bắt tạm giam vì sai phạm.

Hoàn toàn không còn vùng cấm, nhân dân nô nức tin tưởng, quan chức thoái hoá hoảng loạn.

Quyết tâm chống tham nhũng, quyết tâm bài trừ ung nhọt của quốc gia đã được biểu thị bằng hành động cụ thể.

Một khối lượng công việc, sự vụ nhiều đến mức khủng khiếp và chưa có dấu hiệu dừng lại.

Vậy mà, khi không còn gì để bỉ bai, họ bắt đầu sử dụng chiêu bài muôn thuở, phe nhóm thân Trung Quốc, ngày càng rời xa Hoa Kỳ. Tư duy nhược tiểu thích dựa dẫm vĩnh viễn không biến mất trong họ – một cách truyền đời.

Quan điểm nhất quán của tôi vẫn là, một quốc gia muốn tự chủ, muốn nhận được sự tôn trọng của quốc tế, muốn cho công dân mình được tự hào, nhất định phải tích lũy được nội lực, tự lực tự cường, tranh thủ sự ủng hộ, giao thương kinh tế với các nước. Trong đó, khả năng tự phát triển đóng vai trò nền tảng.

Muốn làm được điều này, nhất định phải tiêu trừ giặc nội xâm, tệ tham nhũng, thói lạm dụng quyền lực, sử dụng quyền lực một cách bừa bãi, ban phát ghế quan một cách bừa bãi…

Đó là điều Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đang hướng tới.

Thế nên, tôi không chọn những cá nhân mắc sai phạm làm nhân vật của năm, tôi sẽ chọn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với những gì ông đã và đang thực hiện được nhằm hướng đến một hiện hữu cho hy vọng.

Không chỉ là nhân vật của năm, Tổng Bí thư sẽ là nhân vật của một giai đoạn lịch sử, nhân vật của một thời kỳ còn được nhắc nhớ đến nhiều.

Viết xong những điều này, thật sự đã cảm thấy rất thoải mái, vì đó là những gì tôi nghĩ, tôi nhận định.

Quốc gia cần đi lên, dân tộc cần kiêu hãnh, còn sống là còn hy vọng!

Đọc thêm: Thiệt ra thì

1. Không đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực… các anh chị phản ứng vì cho rằng quan lại bênh nhau, phủ huyện cùng phe. Đấu tranh chống tham nhũng tiêu cực, các anh chị bĩu môi bè phái đánh nhau? Ngon thì đụng đến người này người kia.

2. Mở rộng quy mô cuộc đấu tranh, không còn vùng cấm, các anh chị vẫn mỉa mai, tưởng gì quan trọng là thu lại bao nhiêu tiền thất thoát? Mặc cho theo chỗ tôi biết, hàng nghìn tỷ đồng đã được thu hồi.

3. Đến bao giờ các anh chị mới chịu hiểu rằng chống tham nhũng còn hơn đánh trận, vì nhân dân như các anh chị và tôi thì không thể tham nhũng được rồi. Những kẻ tham nhũng có nhiều quyền lực, tiền bạc và những mối quan hệ dzích dzắc, kéo bè kéo phái, liên kết để chống lại… không bày binh bố trận, không điềm tĩnh, không chớp thời cơ thì người chống tham nhũng chết trước chứ không phải là đối tượng tham nhũng.

4. Làm trong sạch một bộ máy, cần cả một quá trình dài, cẩn trọng. Đến các anh chị có ghét thằng hàng xóm cũng phải tìm phương kế giải quyết chứ một câu là cầm đao qua chém chết ngay được à?

5. Các anh chị luôn miệng nói, hệ thống hỏng nên con người hỏng. Tự bao giờ cái sai của cá nhân có nguyên cớ từ tập thể vậy? Làm sao có chuyện cái buông lơi của bản thân, cái sai trái của bản thân, lại không xuất phát từ bản thân mà xuất phát từ tập thể? Có kẻ giết người cướp của thì theo các anh chị là do nạn nhân giàu có chứ không phải do thằng kia ác tâm đúng không?

6. Tự bao giờ một bài viết đề cao tín hiệu tích cực cho phép nhìn nhận về sự hy vọng lại bị vu cho là bồi bút? Thế các anh chị chỉ muốn quốc gia này chìm đắm mãi trong những hiện thực mỏi mệt mới đúng ý các anh chị hay sao?

7. Cuối cùng, mười mấy năm cầm bút tôi vẫn đi về một mình, thích gì viết nấy. Thây kệ sự ham muốn của các anh chị. Các anh chị muốn gì, cứ tự đi mà giải quyết lấy, tôi không quản được, cũng không đủ sức quản!

Nhà báo Ngô Nguyệt Hữu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *