Đẻ con gái, mẹ chồng trì triết: ‘Đồ vô dụng’. Con dâu thủng thẳng: ‘Bà ngoại chồng con buồn lắm đấy’

Mẹ chồng tôi không hẳn là xấu nhưng bà lại quá cổ hủ, tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề. Giữa thế kỷ 21 nhưng mỗi lần ở gần bà, tôi lại cảm tưởng mình đang lạc trôi về thế kỷ 17, 18 – cái thời mà phụ nữ không được ăn chung mâm với đàn ông vậy!

Ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng đã cho tôi một trận khiếp vía. Hôm ấy ăn cơm xong, bố mẹ chồng lên nhà nghỉ ngơi còn tôi đứng dưới bếp dọn dẹp, rửa ráy bát đĩa.

Vì khá nhiều bát nên chồng tôi cũng lăng xăng chạy ra phụ giúp vợ. Cả hai vừa rửa vừa cười nói với nhau rất vui vẻ. Ấy nhưng đúng lúc đấy, mẹ chồng tôi tự trên gác đi xuống. Nhìn thấy con trai đang lúi húi rửa bát, bà quát ầm lên:

– Nam, lên nhà ngay! Đàn ông đàn ang mà luẩn quẩn trong bếp thì còn ra cái thể thống gì nữa!

Nghe tiếng mẹ quát, chồng tôi giật bắn mình, làm rơi cả đĩa. Còn tôi thì sợ tái mét mặt lại. Ngay sau đó, tôi được mẹ chồng “triệu tập” vào phòng, tuôn một tràng giáo huấn:

– Mấy cái việc nhà cỏn con thì phụ nữ phải lo chứ đâu ra cái kiểu sai chồng làm như vậy? Nhà này trước giờ không có cái lệ ấy đâu. Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, chị nhớ kỹ cho tôi. Lần sau tôi mà còn thấy cảnh này một lần nữa thì đứng có mà trách!

Thế là từ ấy, tôi không dám nhờ chồng bất kỳ công việc gì trong nhà nữa. Dù có nhiều việc hay bận rộn đến mấy thì tôi cũng phải cố nai lưng ra mà làm.

Nhiều lần thấy vợ hết giặt giũ rồi lại quét dọn mệt bở hơi tai, chồng tôi định chạy lại phụ. Nhanh như cắt, mẹ anh đứng dậy lừ mắt, hùng hắng ho dằn mặt…

Lấy chồng được 1 năm thì tôi mang bầu. Thể trạng vốn yếu nên tôi bị ốm nghẹn suốt, người lúc nào cũng mệt mỏi như đi mượn.

Thấy con dâu như vậy, mẹ chồng chẳng hề hỏi thăm hay nấu cho đồ bổ gì để bồi dưỡng. Ngược lại, bà chỉ chăm chăm chờ xem cái thai trong bụng tôi là trai hay gái. Với vợ chồng tôi thì con nào cũng là con, chứ không quan trọng giới tính.

Chính vì vậy, cả hai đều thống nhất sẽ không đi khám xác định giới tính thai nhi mà chờ đến khi con ra đời để bất ngờ, hạnh phúc hơn. Mẹ chồng lúc nghe ý tưởng của các con thì giận tím mặt, bà đập bàn cái rầm:

– Vớ vẩn! Mai 2 anh chị phải đi khám ngay cho tôi xem là trai hay gái. Nhà này có mỗi anh Nam là con trai, nhất định phải có quý tử để nối dõi tông đường.

 

– Kìa mẹ, trai hay gái đâu quan trọng, đều là con là cháu cả mà… – Chồng tôi phân bua.

Ấy nhưng mẹ chồng gạt phắt đi, nói ngày mai tôi mà không ra viện kiểm tra thì bà sẽ bắt taxi đưa tôi đi bằng được.

Cầm kết quả siêu âm là con gái, mẹ chồng tôi mặt tiu nghỉu lại, sự thất vọng hiện rõ trên mặt. Rồi sau đấy, chẳng biết ai mách cho cái cách đi lễ lạt, cầu khẩn ở đâu đó mà ngày nào bà cũng đi lễ, rồi hương khói nghi ngút ở nhà.

Ngày nào bà cũng lầm rầm khấn sao cho đứa con trong bụng tôi từ gái thành trai. Khấn xong, bà còn quay sang nhìn trừng trừng vào bụng tôi như đang yểm bùa vậy…

Thế nhưng dù mẹ chồng có khấn thế nào thì tôi vẫn sinh con gái! Ngày tôi chuyển dạ, thấy cháu mình mà mặt bà cứ hỡ hững như cháu người.

Bế cháu được đúng 5 phút, bà bảo nhà còn việc bận rồi cắp túi ra về!

Suốt mấy tháng ở cữ, bà không nấu lấy cho tôi nổi một bữa cơm hay giặt cho cháu được một cái tã. Đã thế mẹ chồng tôi còn trì triết, thở ngắn than dài, kêu tôi là thứ không biết đẻ.

– Biết thế ngày xưa cho thằng Nam lấy con bé Ngân. Con bé đấy sao mà đẻ khéo thế không biết, đẻ cả 3 đứa thì cả 3 đều là con trai!

Đang cho con ti sữa, nghe những lời của mẹ chồng mà tôi tức nghẹn họng. Sao trên đời lại có người phụ nữ cổ hủ, quá đáng như thế. Không biết bao nhiêu lần tôi muốn đứng dậy, chỉ thẳng mặt bà, nói một trận cho hả dạ. Ấy nhưng vì nghĩ cho chồng, tôi lại đành nín nhịn cho êm ấm cửa nhà.

Sinh đứa đầu lòng mới được 1 năm, mẹ chồng lại rục rịch bắt tôi phải sinh thêm đứa nữa. Lúc đầu, tôi kiên quyết không chịu, nhưng sau đó chồng tôi thuyết phục, thôi thì cứ sinh cho xong chuyện. Nếu không ngày nào mẹ cũng lên gõ cửa phòng lè nhè mệt mỏi lắm.

Mang bầu lần thứ hai, tôi tuyên bố thẳng:

– Lần này con sẽ không đi kiểm tra giới tính em bé nữa đâu. Đằng nào cũng sinh ra, cứ chờ đến lúc đấy rồi biết. Mẹ đừng có nhìn con, dù mẹ có bắt taxi đưa con đi thì con cũng không đi!

Thấy tôi và mẹ bắt đầu căng thẳng, chồng tôi vội đứng ra dàn hòa. Anh thuyết phục đến gãy cả lưỡi, cộng với sự cứng rắn của tôi thì mẹ chồng mới không nói gì nữa, nhưng mặt thì đỏ au lên vì giận.

Thế mà, sáng hôm sau, không biết bà đi đâu từ sớm về mà mặt mày hoan hỉ lắm. Vừa vào nhà, bà đã chống tay cười ha hả:

– Nam ơi, mẹ mới đi xem bói ông thầy giỏi lắm. Ông ấy cam đoan lần này là cháu trai đấy!

Chồng tôi nghe vậy thì cười xòa, còn tôi thì bực mình kinh khủng. Nếu như con tôi sinh ra lại là gái thì sao? Mà chồng tôi làm nhà nước, không được sinh con thứ 3 nữa. Không khéo mẹ chồng tức điên rồi tăng xông mất…

Hôm tôi đẻ, mẹ chồng nóng ruột lắm, cứ đứng lên rồi lại ngồi xuống. Người ngoài nhìn vào không biết lại tưởng bà lo cho con dâu ấy chứ.

Ngay lúc bác sĩ gọi mọi người vào xem mặt em bé, bà phi như tên lửa chạy vào phòng. Tuy nhiên, mẹ chồng không vội nhìn mặt mà lại nhìn phần dưới của cháu, xem có “con chim xinh xinh” không.

– Sao lại thế này? Lại là con gái à? Rõ ràng thầy bói bảo là con trai mà? Có nhầm lẫn gì phải không? Y tá, hộ sinh đâu rồi, bế nhầm cháu cho người ta rồi đây này!

– Không nhầm đâu mẹ, cháu gái của mẹ đấy.

Chỉ chờ tôi nói vậy, mẹ chồng liền trì triết ngay lập tức. Mắt bà trợn trừng, nghiến răng nghiến lợi, nước bọt phun phì phì:

– Chị đúng là cái loại vô dụng. Có đứa con trai mà cũng không sinh nổi. Chị làm nhà tôi tuyệt tự tuyệt tôn! Quân ăn hại!

Đến lúc này thì tôi uất ức quá. Tôi vừa sinh con xong, đau đến chết đi sống lại. Mẹ chồng vào không hỏi thăm được con dâu hay cháu câu nào tử tế thì thôi lại còn toàn chửi là chửi. Điên tiết, tôi nói thẳng mặt bà:

– Mẹ nói bé thôi. Chồng con bảo tí nữa bà ngoại đến đấy. Mẹ nói vậy không sợ bà ngoại chồng con tủi thân à? Ngày xưa bà ngoại cũng sinh ra mẹ là con gái, nói thế chẳng khác mẹ chửi bà ngoại là đồ vô dụng à?

Tôi vừa nói xong, mọi ánh mắt trong phòng sinh đều đổ dồn vào người mẹ chồng, có người còn che miệng cười khúc khích.

Mẹ chồng “quê” quá, mặt bà cứng đờ lại, không phản bác được câu gì. Mà phản bác thế nào được khi mà tôi nói quá đúng!

Thế là bà trừng trừng mắt lên nhìn tôi rồi bỏ về thẳng.

Chứng kiến sự quá quắt của mẹ chồng tôi, một chị nằm giường bên cạnh cười:

– Không ngờ đến giờ vẫn còn mấy bà cổ hủ như vậy. Kệ bà ấy em ạ, con mình thì mình yêu thương. Trai hay gái quan trọng gì!

Tôi quay sang nhìn chị cười, nhẹ nhàng gật đầu…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *