Bố để lại 1,4 tỷ cho con rể, nhưng chỉ cho con trai chiếc áo khoác cũ rách, phút lâm chung ông mới nói nguyên do

Quốc Cường sau khi xuất ngũ chưa được bao lâu thì kết hôn, ông lấy vợ cũng gần nhà. Vợ ông tuy không xinh nhưng lại rất giỏi kiếm tiền. Hơn nữa công việc tề gia nội trợ đều rất tháo vát nhanh nhẹ.

 

Tuy nhiên, vài năm sau, vợ ông sinh cho ông một con trai và một con gái xong thì bị chẩn đoán mắc trọng bệnh và ra đi mãi mãi, bỏ ba bố con ông côi cút ở lại.

Lúc này ông đành gác lại mọi việc để thay vợ tiếp quản việc buôn bán. Hàng ngày ông đều chở hàng lên thị trấn bày bán, và kiếm được không ít tiền từ sạp hàng đó.

Trong gia đình ông vừa phải làm bố vừa phải làm mẹ, bao nhiêu tình cảm ông dành hết cho con trai. Có đồ ăn ngon, đồ chơi đẹp ông đều kêu con gái nhường cho em. Có lẽ ông là một người điển hình trong chuyện trọng nam khinh nữ.

Con trai ông học xong thì ở lại thành phố và rất ít khi về nhà. Lúc này ông cũng nhiều tuổi rồi, ông muốn con trai về nhà để cùng ông gánh vách chuyện buôn bán nhưng con trai từ chối luôn. Cậu ấy nói ở nhà đã có chị gái. Cậu còn nói hàng tháng gửi tiền lên cho cậu là được rồi. Rất lâu ông mới gặp con trai một lần mà mỗi lần gặp đều là con trai đến xin tiền.

Vài năm sau, ông đổ bệnh, thân thể gầy ốm tong teo. Ông không hy vọng gì ở con trai rồi, lúc này chỉ có thể gọi con gái đến. Nhưng lúc đến lại là con rể, con rể ông rất tốt tính đang làm kế toán cho một doanh nghiệp. Cậu ấy cũng hiền lành, trung thực, nhìn dáng dấp lại rất thư sinh. Con rể cũng là con, giờ phút này ai về ông cũng đều vui rồi.

Con rể ông vừa đến là tất bật chăm sóc cho bố vợ, tuy bệnh tình không có gì chuyển biến nhưng trong lòng ông thấy vui hơn rất nhiều. Hơn nữa con rể ông không hề phàn nàn một câu nào, khiến ông rất cảm động.

Mấy hôm sau con gái ông cũng về. Hai vợ chồng thăm nhau chăm cha. Lúc này trong lòng ông có chút hối hận, trước kia đã không quan tâm nhiều tới con gái. Hôm đó ông thấy thân thể rất khó chịu, ông biết chắc chắn mình không còn cố được mấy ngày nữa.

Rồi đột nhiên con trai ông về, ông chưa kịp mừng thì con trai ông đi thẳng vào ngồi trên sô-pha xem phim, không hỏi cũng chẳng ngó ngàng gì đến ông. Thậm chí còn chỉ trỏ sai anh rể làm cái nọ cái kia. Cuối cùng con trai ông nói nếu không phải vì để nhận quyền thừa kế thì anh cũng chẳng về đâu, ông nghe vậy nước mắt chảy ngược vào trong đau đớn, xót xa.

Đêm đó con trai ông đi đánh bài đến tận gần sáng mới về.

Vừa về đến nhà anh đã cay cú chửi bới, vì ông đã chia tài sản xong, cho con rể một tỷ rưỡi đồng.

Đêm ấy ông gọi con gái và con rể đến nói chuyện: “Bố rất có lỗi với con, từ bé bố luôn phân biệt đối xử, chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm người cha với con. Bây giờ bố sắp ra đi rồi, mấy chục năm buôn bán bố có dành được một tỷ rưỡi, đều ở trong cuốn sổ này, bố quyết định đưa nó cho các con”.

Con rể và con gái cũng xúc động. Họ hứa với bố sẽ dùng số tiền này để nuôi con cho tốt. Ngoài ra nếu thừa có thể làm từ thiện, coi như giúp bố tích chút công đức.

Con trai ông về đến là nổi cáu lên ngay, cậu bực bội giận dữ đá mạnh vào giường bệnh: “Của tôi đâu? Cái nhà này phải là của tôi”.

Ông mệt mỏi thều thào: “Nhà bố bán rồi, cả tiền nhà và tiền để dành bố đều cho anh rể, bố có để lại cho con một thứ ở dưới đáy tủ quần áo”.

Con trai ông chạy lại, mở tủ và chết lặng người khi thấy dưới đáy tủ là một chiếc áo khoác đã sờn rách.

Anh ta tức giận nói: “Bố gì thế này, sao lại nỡ đối xử với con trai mình như thế này?”

Ông buồn bã: “Đây chính là thứ bố đẻ con muốn để lại cho con“.

Anh đập mạnh xuống bàn rồi hét lên: “Bố đẻ mà thế này ư, bố là bố của con cơ mà…”

Ông nhìn con trai trăn trối: “Ta và bố con là đồng đội, năm đó bố con vì cứu ta nên mới hy sinh. Sau khi xuất ngũ ta đã thực hiện tâm nguyện của ông ấy, đến nhà ông nội con, đón con về nuôi. Ta đã hứa với bố con sẽ nuôi con khôn lớn thành người, rồi ta coi con như con đẻ, nhưng không ngờ rằng ta đã nuôi ong tay áo. Nay con đã trưởng thành, ta cũng đã thực hiện xong lời hứa với bố con. Nay đi gặp bố con cũng không có gì hối hận nữa, chiếc áo khoác này là của bố con để lại, nó cũng là di vật duy nhất mà ông ấy cho con, nay nó cũng đến lúc thuộc về chính chủ”.

Nói xong ông nhắm mắt và thở hắt ra hơi thở cuối cùng.

Theo ĐKN

***

Con rể mắc trọng bệnh, vợ và cha vợ quyết cự tuyệt, 8 năm sau gặp lại… Anh khiến họ ân hận vô cùng

Long là một chàng trai nông thôn. Cha mất khi cậu còn bé, mẹ và cậu nương tựa vào nhau mà sống. Vì để giảm bớt gánh nặng cho mẹ, tốt nghiệp cấp 2 xong, Long cũng đi làm thuê kiếm tiền nuôi sống bản thân.

Mẹ của Long do làm việc quá sức mà bị thoát vị đĩa đệm sau đó mất khả năng lao động. Long trở thành người gánh vác chính trong gia đình, mỗi tháng vừa nhận lương là cậu gửi ngay tiền về nhà. Vì gia đình nghèo nên Long 28 tuổi vẫn chưa cưới được vợ. Mẹ sợ cậu cô quạnh lúc về già mà đồng ý với người ta cho Long đi ở rể. Không lâu sau, Long đã gặp được Lưu Yến. Thời gian đầu khi Long mới ở rể nhà vợ, do Long tháng tháng vẫn đều đặn mang tiền về nhà nên cả nhà vẫn yên ổn, hòa thuận.

Nhưng 3 năm sau, trong một lần đi kiểm tra sức khỏe cùng đồng nghiệp, Long phát hiện mình bị máu trắng. Tin tức này như sét đánh ngang tai, Long thực sự suy sụp.

Khi gia đình biết tin, họ cũng rất sốc. Long vốn là người khỏe mạnh, không ngờ lại mắc căn bệnh này. Hôm ấy cha của Lưu Yến mang đến 30 triệu nói: “Long à, con đến nhà cha ở rể. Cha rất quý con, nhưng con cũng biết bệnh của con rất khó chữa. Lưu Yến vẫn còn trẻ, tiền lương hàng tháng không được bao nhiêu, về sau nó không thể nuôi con được. 30 triệu này coi như tiền bồi thường cha mẹ gửi con, con hãy ly hôn với Lưu Yến đi”.

Long không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Anh nói: “Cha, con không ly hôn đâu, tình cảm của con và Lưu Yến sâu đậm, hơn nữa cũng không chắc là bệnh của con không thể trị được”.

Cha vợ phũ phàng buông ra một câu: “Con đừng có ngốc nữa! Con nhìn xem, cậu ba nhà chúng ta cũng bị bệnh đó. Tốn hơn 100 triệu mà còn không giữ được mạng. Chúng ta từng là người nhà đừng để ta nói nặng lời, thôi các con ly hôn đi, đây cũng là ý của Lưu Yến”.

Long thực sự không thể tin nổi, mới đi tìm Lưu Yến hỏi cặn kẽ sự việc. Không ngờ Lưu Yến bật khóc nức nở nói: “Long à, em cũng không muốn làm như thế nhưng em hết cách rồi. Cha mẹ nuôi em cực khổ như thế, cả nhà lại chỉ có mình em. Em chỉ có chút tiền để cha mẹ dưỡng già….”

“Được rồi, tôi hiểu rồi, các người cảm thấy tôi sẽ chết vì bệnh, không còn có ích cho các người nữa. Tôi từ nhỏ đã không cha, có chuyện tự mình gánh vác, cùng lắm thì chết, chúng ta ly hôn đi”.

Sau khi ly hôn, Lưu Yến nói xin lỗi Long nhưng anh nói: “Không cần phải xin lỗi, chỉ trách tôi mệnh không tốt”. Long nói xong liền kéo theo hành lý của mình rời nhà Lưu Yến.

Sau khi Lưu Yến ly hôn với Long, trong làng đều đồn đại những điều tiếng không hay về cô, nói người đàn bà như cô không nên cưới, chồng bị bệnh liền đòi ly hôn với người ta, lúc người ta kiếm ra tiền thì vẫn yêu thương. Đến khi người ta hoạn nạn lại muốn dứt áo ra đi, vì thế ai mà cưới cô thì về sau cũng có kết quả như thế.

Vì điều tiếng quá xấu mà Lưu Yến ly hôn 5 năm vẫn chưa tìm được chồng mới. Sau đó qua mạng cô làm quen rồi đi bước nữa với một người đàn ông khác nhưng khi cưới về mới biết đó là một kẻ nghiện rượu, suốt ngày say xỉn không chịu làm ăn gì. Cha cô và cô lại nghĩ đến chuyện ly hôn vì không thể chịu được lối sống của người đàn ông đó, nhưng khi biết tin, người dân trong làng lại càng khinh bỉ hai cha con họ hơn, nói cả gia đình không được một ai tử tế. Cha Lưu Yến cả ngày thở dài: “Cứ tưởng ly hôn sẽ tìm được một người đàn ông tốt hơn cho con, để cho con có một mái ấm hạnh phúc ai ngờ, lại tìm được loại người này”.

Lưu Yến cũng không dám ly hôn nữa, chỉ đành cực khổ đi làm vừa nuôi cha vừa nuôi chồng nhưng nhà máy cô làm việc làm ăn thua lỗ nên đóng cửa. Cả mấy tháng cô không có một đồng lương. Sau đó nhờ bạn bè giới thiệu mà cô xin vào làm ở một nhà máy mới.

Một ngày, khi Lưu Yến đang làm việc thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc, cô quay đầu nhìn lại thì thấy chồng cũ của mình, Long, mà anh còn đang đi cùng quản đốc nhà máy.

Long cũng nhìn cô, Lưu Yến lúc đó ngây người một lúc thì quản đốc mới chạy đến nói: “Lưu Yến, không đi làm việc đi, ngây người ra đây làm gì”.

Lưu Yến chỉ về phía Long hỏi: “Anh làm gì ở đây?”

Quản đốc mới nói: “Đấy là ông chủ nhà máy chúng ta, cô không biết sao?”.

Nghe xong những lời này Lưu Yến thực sự sững sờ, Long cũng vô cùng bất ngờ. Không ngờ vợ cũ lại làm việc ở đây.

8 năm trước, các bác sỹ đã nhầm lẫn kết quả của anh và đồng nghiệp. Không ngờ vì thế mà bị vợ và cha vợ đuổi ra khỏi nhà, nghĩ đến đây, tâm can anh lại quặn thắt.

Long một lời cũng không nói, về văn phòng làm việc rồi gọi quản đốc nhà máy đến hỏi tại sao Lưu Yến lại làm việc ở đây? Quản đốc cũng nắm được ít nhiều tình cảnh của Lưu Yến hiện tại lại nhìn thấy giám đốc có vẻ thâm tình nên mới nói: “Sếp à, đó chỉ là một công nhân nhà máy bình thường, anh quản làm gì ạ?”.

Long mới đem sự tình trước đây của mình kể lại cho quản đốc nghe, quản đốc nhà máy mới nói: “Trời ạ, sao cả nhà họ lại có thể vô tình như thế! Thật không thể tin nổi, hay là tôi đuổi cô ta đi”.

Long ngây người một lúc mới nói: “Không cần đâu, cả nhà họ đã gặp phải báo ứng. Bây giờ cả gia đình đều đang gặp khó khăn, nếu tôi cứ chấp nhặt những chuyện đã qua thì thành ra kẻ tiểu nhân. Thôi tăng lương cho cô ta cao một chút coi như đã làm trọn tình nghĩa vợ chồng trước đây.

Quản đốc nghe xong vô cùng kinh ngạc nói: “Ông chủ đúng là người có nghĩa khí, độ lượng”.

Long lắc đầu nói: “Nếu như không có sự nhẫn tâm khi đó của họ thì cũng không có tôi ngày hôm nay. Khi đó nếu như không ly hôn với cô ấy, tôi cũng không thừa ra 30 triệu tiền chữa trị bệnh, tôi nghĩ mình tiêu hết số tiền đó mà vẫn không hết bệnh thì coi như mệnh không tốt vì vậy nên mới liều một phen. Không ngờ bác sỹ nói tôi không bị bệnh, chỉ là lầm lẫn. Từ đó tôi quyết tâm mở một công xưởng nhỏ rồi dần dần mới phát triển thành như hôm nay”.

Lưu Yến cứ nghĩ Long sẽ đuổi việc cô hoặc hạ lương cô nhưng khi nghe những lời quản đốc nói, cô không kiềm nén được mà rơi nước mắt, hận bản thân khi đó quá tuyệt tình, tự mình vứt bỏ đi một mối lương duyên tốt, nhưng tất cả đã quá muộn…

Ngọc Mẫn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *